| Hôm Chủ Nhật vừa rồi mấy anh chị em nhà tôi rủ nhau đi lên Mẫu Sơn xem hoa đào và định mua mấy cành mang về chơi đào sau Tết.
Đi từ 7 giờ sáng từ Ciputra, lên đến Mẫu Sơn là gần 12 giờ. Chuyến đi này do chị Bình nhà Tổng quản tổ chức. Số là chị Binh mua đào Mẫu Sơn mấy năm liền nên quen được cô bán đào. Năm nay nhà Tổng quản mua đuợc cành đào có nụ to bằng cái mắt muỗi, cả mấy ngày Tết ủ các kiểu mà không ló được một tý hồng hồng nào. Vậy mà bây giờ hoa nở rất đẹp. Thấy hoa đẹp quá bèn quyết định lên tận nơi mục sở thị rừng đào nó đẹp thế nào. Thế nhưng lên đến nơi thì rừng đào cũng vẫn là những cây đào đầy nụ, chưa nở nhiều. Đặc biệt lần này lên mới biết Mẫu Sơn có loài hoa đào cổ. Lá thì giống hệt lá đào, nhưng hoa thì lại mọc thành từng chùm và có hình cái chuông. Cả cây đào cổ nở hoa rất đẹp. Còn đào ta thì cánh màu đỏ, trong như thủy tinh, đẹp lạ thường. Máy ảnh của tôi không tả hết được cái đẹp nhìn thấy bằng mắt thường.
Còn về bữa trưa hôm đó thì ... bây giờ nói đến vẫn còn thèm. Ở Mẫu Sơn người ta ăn nhiều thứ mà ở dưới xuôi không biết là nó ngon. Đơn cử là lá cây sau sau. Cây sau sau có lá gần giống lá cây phong ở châu Âu, nhưng nhỏ hơn. Mùa thu lá cũng ngả màu vàng, rồi đỏ. Đọt lá non ăn sống ngon, cho vào lẩu càng ngon. Ngải cứu trên Mẫu Sơn cũng ngon hơn ở dưới ta thì phải. Hay là hôm đó đói quá nên ăn gì cũng ngon không biết nữa. Lại còn gạo nữa chứ. Chỉ là gạo bao thai thôi, nhưng nó thơm mùi gạo mới, còn nhựa dinh dính. Tôi ăn hết nửa bát cơm không một cách ngon lành (thực ra ăn cả bát cũng được, nhưng sợ đồng bào cười là ăn cơm không, tiết kiệm quá).
Ăn xong tất cả lại lên ô tô đi lên bản để vào vườn đào. Đường đi tương đối nguy hiểm, nhưng cảnh đẹp vô cùng.
(lượm lặt) |